NHẬT KÝ CỦA HOÀNG TRỌNG DIỄN
Chí Hòa … ngày… tháng …năm…
“Nguyễn thị Duy An!
“Mình gọi thầm cái tên dễ thương đó và nghe ấm cả lòng.
“Nguyễn thị Duy An, em có nghe tôi gọi tên? Tên em sao ba mẹ khéo chọn, mềm mại, nồng nàn như con người em vậy đó An?
“Vì em mà tôi trở thành lãng mạn.
“Vì em mà tôi tìm lại được bản chất “người” của một thân xác sống uất nghẹn tưởng chừng như không có hồn.
“Em đem sự sống đến cho tôi rồi em có lấy lại không An?
“Nụ cười em sao mà phúc hậu.
“Ánh mắt em sao thánh thiện lạ lùng.
“Giọng nói em cho tôi cảm tưởng nghe lại điệp khúc thánh ca của một mùa Giáng Sinh xa nào thời thơ ấu.
“Niềm tin ngủ yên trong tôi chợt dưng trở dậy. Tôi ôm lấy, ghì xuống, chôn trở lại tận cùng tiềm thức nhưng không thể được nữa, nó đã sống lại thật rồi. Tâm hồn tôi, niềm tin yêu của ngày nào đời chưa vướng khổ. Ngày đó tim tôi còn mềm. Tôi còn biết khóc, biết buồn. Một thời gian mất hết những cảm giác đó. Bây giờ nhờ em mà tôi tìm lại được đó An.
“Ồ nhật ký, chúng mình nói chuyện nhiều rồi phải không? Tôi nói với bạn bè nhiều về người con gái đó. An. Nguyễn thị Duy An! Tên như một nốt nhạc dịu dàng phải không nhật ký?
Mình nhớ đến An nhiều, nhiều quá. Nhớ hơn mình tưởng. Mỗi lần An đến rồi về, mình ngở như vừa đánh mất đi một phần sự sống. Tụi bạn trong trại đang kháo nhau về vụ “tương tư” của “đại ca”. Tụi nó chế nhạo mình sắp trở thành văn sĩ viết tiểu thuyết diễm tình. Tự dưng mình muốn được gọi bằng tên, muốn được gọi là Diễn, chứ không còn muốn mang danh tên tù 702, “đại ca” của chúng nó nữa. Mình không sợ tên thật của mình, mình không muốn trốn tránh bản chất của con người như xưa. Có lẽ mình ước ao tìm về. Mình nao nức sống trở lại quá khứ.
“An đẹp quá. Nàng có vẻ lạ hơn mọi lần. Không hiểu do sự khác lạ của y phục hay một chút son phấn làm mặn mà thêm gương mặt kiều mị kia? Có lẽ cả hai. Mình chợt mang mang một niềm vui rằng nàng đã “làm đẹp” cho mình. Dĩ nhiên đó chỉ là ước đoán. Ước đoán và hy vọng. Nhưng nó cũng giúp mình sung sướng thật nhiều.
“Hộp kẹo bé bỏng kia, phản ánh của một sở thích trẻ thơ, dễ yêu lạ lùng. Cô bé nghĩ mình cũng còn được sự hồn nhiên như nàng chắc. Có thể lắm chứ! Nàng ngây thơ và yêu đời, làm gì hiểu nổi một kẻ đã lăn lóc trong cuộc sống như mình được.
“Mình nhìn An qua một ý tưởng thật mong manh. Nàng như một cánh hoa đọng bằng sương khói, dễ dàng tan biến bất cứ lúc nào, chỉ cần một tia nắng nhỏ. Tình yêu dào dạt trong tim mình vẫn cố dằn để lặng câm. Mình sợ. Thật sự là mình sợ nói ra sẽ mất nàng vĩnh viễn. Hãy nương nhẹ cho cành hoa sương đừng tan đi. Để ít ra còn nhìn thấy được. Có lẽ mãi mãi mình không dám thố lộ tình cảm của mình cho An biết. Mình không xứng đáng để được nàng yêu.
“Mình khổ đau khi nghĩ đến người yêu của An. Hẳn anh ta phải là môt thanh niên trí thức đẹp trai, con nhà giàu… Anh ta phải có đủ diều kiện tạo cho An một cuộc sống sung sướng. Còn mình? Mình có gì đâu ngoài danh số tên tù 702 và những hình ảnh tên tuổi nằm trong sổ bìa đen của các cơ quan Cảnh Sát?
“Chua xót quá. Đời mình chưa một lần dệt huyền thoại yêu đương. Tình yêu nào cũng đẹp, nhưng mình chưa được hưởng bao giờ. Lăn lóc trong cuộc đời giang hồ mình chỉ có những mối tình tạm bợ với những cô gái qua đường, thế thôi. Chưa hò hẹn với ai. Giờ gặp được người yêu trong mộng thì phải trốn tránh.
“Mình chợt ước ao được cótrong tay cây cọ, giấy và một ít màu, mình sẽ vẽ lại hình ảnh kiều mị của Duy An. Chắc chắn thành công, vì hình ảnh nàng không giờ phút nào mờ nhạt trước mắt mình.”
Chí hòa, ngày… tháng…năm…
“12 giờ đêm.
Tụi thằng Thành, Thúy, Hùng đi kết thúc hồ sơ chiều nay. Tụi nó mừng ghê. Vậy là hy vọng sắp được xử. Xử rồi chưa chắc án nhẹ hay được về liền mà không hiểu sao ai cũng mong được đi xử. Thà biết rõ án còn ở lâu hay mau chứ đừng như một tội nhân ngửa cổ nhìn lưỡi máy chém đong đưa mãi trên đầu. Nhức tim lắm.
“Về một lượt với Thành có thêm hai ông mãnh can tội cướp giựt ngoài công lộ. Tụi nó nằm dự thẩm phòng 10, đứa nào đứa nấy méo mặt. Thằng Bích về tháng trước, nằm khám gần hai năm trời ra tòa lãnh án 6 tù treo, tức muốn hộc máu mồm.
Hồi chiều Thành nói chuyện với mình khá lâu, về người yêu của nó. Hai đứa nó yêu nhau nồng nàn. Cô bé khá dễ thương, không đẹp nhưng mặn mà. Thành bảo nó đi kết thúc hồ sơ mà không gặp cô ta, nó lo quá, không biết cô bé có đau ốm gì không? Mấy lần trước đi tòa đều gặp, vì thế hôm nay nghe giấy gọi sang nay ra tòa nó mừng quá, thức cả đêm viết thư cho người yêu, đến sang đem thư đi, rồi đem thư về, nó muốn khóc.
“Hoàn cảnh hai đứa nó cũng tội. Sống ngoài vòng gia đình. Hai đứa lo cho nhau từng ly từng tí, chịu chung từng phút giây buồn tủi, kinh hoàng. Cả hai dính líu vào một vụ bạch phiến nào đó. Tụi nó không hút, không chích choác gì cả nhưng làm môi giới mua dùm người ta. – Để có tiền sống chớ, tụi tao lấy gì nuôi nhau. Bà xã tao ốm yếu đâu có buôn gánh bán bưng được, mà học lực tú tài bây giờ xin việc làm lương tháng chưa đến mười lăm ngàn làm sao sống? Tao cũng sắp lính tráng tới nơi rồi, phải kiếm môt số vốn nho nhỏ để bà ấy ở nhà bảo đảm cuộc sống chứ - nó nói như vậy. Bây giờ thì cuộc sống được bảo đảm thật rồi, nó ở Chí Hòa- bà xã ở Thủ Đức- Đứa nào cũng ở trong Trung Tâm Cải Huấn để được chính phủ nuôi ăn và “dạy dỗ” rằng muốn sống tự do phải lương thiện.
“Lần nào đi tòa về cũng nghe nó nói về người yêu của nó: “hai đứa gặp nhau mừng mừng tủi tủi ứa nước mắt. Tao muốn ôm hôn vợ quá mà mấy cặp mắt cú vọ của mấy cha giải tội phạm cứ nhìn chầm chập,khó ưa quá. Yêu nhau, xa nhau mới thấy phút gần nhau là quí. Mà bà xã tao kỳ quá, mỗi lần gặp lại thấy bả đẹp hơn lên làm mình phát …. sốt ruột”.
“Chỉ có buổi chiều nay, gặp mình nó rầu rĩ than thở: “Chả hiểu sao bà xã tao lại không cùng đi ký giấy kết thúc nhỉ? Cùng chung một vụ mà. Tao lo quá, hay bả bịnh hoạn gì nặng lắm hay sao đến nỗi không đi được! Lo muốn điên lên mà không biết hỏi ai”
“Mình bảo Thành gởi Thành gởi thư về Thủ Đức hỏi tin thử xem. Tội nghiệp, nó lo lắng ra mặt. Bạn thân, mà mình cũng đành chịu không biết làm sao an ủi nó.
“Buồn quá, mà có bộ bài cho tụi trên câu lạc bộ mượn mất rồi. Không có ở đây để sát phạt cho quên thời gian.”